Cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể: Hành trình đi tìm hạnh phúc

Xuất phát từ những cảm xúc khác nhau nhưng mỗi bài viết dự cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể đều là chuyện có thật, được viết với tình cảm chân thành nhất, sự rung động sâu sắc nhất

 

“Thầy Nghĩa như một người mẹ đỡ đầu của tôi. Tôi đã viết về thầy với tất cả cảm xúc yêu thương nhất, trân trọng nhất. Những ai ngồi dưới lớp học của thầy đều thấm nhuần ý chí, nghị lực của thầy”- anh Phạm Hoa Quỳnh, tác giả bài viết Người thầy nằm nghiêng, tâm sự tại lễ trao giải Chuyện bây giờ mới kể do Báo Người Lao Động tổ chức sáng 21-4 ở khách sạn Majestic-TPHCM.

Sức lay động mãnh liệt từ sự chân thực

Không chỉ những tác giả đoạt giải hay có tác phẩm vào vòng chung khảo mà đông đảo người thân, bạn bè của họ cũng có mặt ở khách sạn Majestic từ rất sớm để chung vui. Tác giả bài viết Hai mảnh đời - cô gái Cần Thơ xinh đẹp Nguyễn Bé Lê - đã đón xe từ Cần Thơ lúc 2 giờ sáng để kịp đến TPHCM nhận giải.

Điều dễ thấy ở các tác giả là những gì họ viết ra đều xuất phát từ tình cảm chân thành nhất, từ sự rung động sâu sắc nhất trong trái tim mỗi người. Có người tưởng đã giấu kín nỗi niềm “cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay”, có người đã cất giữ kỷ niệm ở một nơi sâu thẳm nhất trong lòng mình… Cho đến khi tình cờ biết được có cuộc thi Chuyện bây giờ mới kể thì tất cả những điều sâu lắng ấy đã sống lại và tuôn trào trong từng con chữ.


Ông Đỗ Danh Phương, Tổng Biên tập Báo Người Lao Động, trao giải đặc biệt của cuộc thi cho tác giả 

Đỗ Thị Huỳnh Hoa. Ảnh: TẤN THẠNH


Rất nhiều người có mặt trong lễ trao giải đã nhận xét: Điều khiến những bài viết có sức lay động mãnh liệt chính là tính chân thực của nó. Đó là những ngày tháng oằn mình trả giá cho lựa chọn sai lầm khi chấp nhận cuộc hôn nhân không có tình yêu của tác giả  Nguyễn Bé Lê.

8 tác phẩm đoạt giải

Giải đặc biệt: Chuyện cổ tích của anh và em (Đỗ Thị Huỳnh Hoa).Giải nhất:Những cây xương rồng của mẹ(Nguyễn Thị Việt Hà). Giải nhì:Món nợ(Phạm Kỳ). Hai giải ba:Em tôi (Lê Chí Đức) và Chú tôi (Hoàng Phương Nga). Ba giải khuyến khích:Hạt bỏng ngày xưa (Hoàng Đình Thành), Người thầy nằm nghiêng (Phạm Hoa Quỳnh) và Hai mảnh đời(Nguyễn Bé Lê).


Đó là nỗi day dứt khôn nguôi của tác giả Phạm Kỳ trước Món nợ ân tình mà mình đã “vay” của đồng đội. Đó là tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc đối với các đấng sinh thành trong Hạt bỏng ngày xưa của nhà báo quân đội Hoàng Đình Thành hay Nhữngcây xương rồng của mẹ của cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà...

Lớn lên từ những hoài niệm đẹp

Có thể nói những bài viết tham gia cuộc thi đều là những hoài niệm. Trong đó, rất nhiều hoài niệm đẹp đã giúp người ta lớn lên, trưởng thành và sống có trách nhiệm hơn.

“Mẹ tôi là một phụ nữ tuyệt vời nhất trong tất cả những người phụ nữ tuyệt vời”- anh Hoàng Đình Thành không giấu được tự hào khi nhắc đến mẹ. Cha anh là bộ đội nên thường xuyên vắng nhà, mẹ một mình chèo chống nuôi 6 đứa con.

Rồi cha mất đi, mẹ lại tảo tần nuôi đàn con nheo nhóc, thiếu ăn là chuyện thường ngày. Thế mà sáng nào cậu bé 9 tuổi cũng được một đĩa bỏng gạo ngon lành trước khi đến trường. Cho đến một ngày, cậu bé nhìn thấy mẹ vừa buộc cua cho chị đem ra chợ bán vừa chớp lấy từng hạt bỏng trong chiếc lò trấu đang nấu cám heo.


Sự xúc động hiện rõ trên nét mặt người tham dự khi nghe những câu chuyện bây giờ mới kể. Ảnh: TẤN THẠNH

Cậu bé đã ôm chầm lấy mẹ, tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này chăm lo cho mẹ và để gia đình không phải sống trong cảnh khó khăn, nghèo túng như vậy. Những “hạt bỏng ngày xưa” của mẹ chính là những hạt mầm nuôi lớn tâm hồn cậu bé Hoàng Đình Thành.

Trong khi đó, cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà tâm sự: “Cuộc đời này có nhiều thử thách nhưng cũng có nhiều sự lựa chọn. Bài viết này tôi muốn gửi đến mẹ dù mẹ không còn nữa. Tôi muốn nói với mẹ rằng chị em con vẫn sống tốt, sống ngay thẳng như lòng mẹ mong muốn”.

Tại lễ trao giải, 100 tác giả có bài viết vào vòng chung khảo được in trong tuyển tập Chuyện bây giờmới kể đã không giấu được cảm xúc khi nâng niu đứa con tinh thần của mình trên tay. Với họ, đó không chỉ là món quà quý từ ban tổ chức cuộc thi mà còn là một kỷ niệm đẹp “để luôn nhớ đến Báo Người Lao Động như một người bạn đồng hành”.